Nhảy tới nội dung

Kiều gặp Từ Hải

Mịt mù dặm cát đồi cây,

Tiếng gà điếm nguyệt dấu giày cầu sương.

Canh khuya thân gái dặm trường,

Phần e đường xá, phần thương dãi dầu.

Trời đông vừa rạng ngàn dâu,

Bơ vơ nào đã biết đâu là nhà.

Chùa đâu trông thấy nẻo xa,

Rành rành Chiêu Ẩn Am ba chữ bài.

Xăm xăm gõ mé cửa ngoài,

Trụ trì nghe tiếng, rước mời vào trong.

Thấy màu ăn mặc nâu sồng,

Giác Duyên sư trưởng lành lòng liền thương.

Gạn gùng ngành ngọn cho tường,

Lạ lùng nàng hãy tìm đường nói quanh:

"Tiểu thiền quê ở Bắc Kinh,

Qui sư, qui Phật, tu hành bấy lâu.

Bản sư rồi cũng đến sau,

Dạy đưa pháp bảo sang hầu sư huynh."

Rày vâng diện hiến rành rành,

Chuông vàng khánh bạc bên mình giở ra.

Xem qua sư mới dạy qua:

"Phải ni Hằng Thủy là ta hậu tình.

Chỉ e đường sá một mình,

Ở đây chờ đợi sư huynh ít ngày."

Gửi thân được chốn am mây,

Muối dưa đắp đổi tháng ngày thong dong.

Kệ kinh câu cũ thuộc lòng,

Hương đèn việc cũ, trai phòng quen tay.

Sớm khuya lá bối phướn mây,

Ngọn đèn khêu nguyệt, tiếng chày nặng sương.

Thấy nàng thông tuệ khác thường,

Sư càng nể mặt, nàng càng vững chân.

Cửa thiền vừa đã cuối xuân,

Bóng hoa đầy đất, vẻ ngân ngang trời.

Gió quang mây tạnh thảnh thơi,

Có người đàn việt lên chơi cửa già.

Giở đồ chuông khánh xem qua,

Khen rằng: "Khéo giống của nhà Hoạn nương."

Giác Duyên thực ý lo lường,

Đêm thanh mới hỏi lại nàng trước sau.

Nghĩ rằng khôn nỗi giấu màu,

Sự mình nàng mới gót đầu bày ngay:

"Bây giờ sự đã dường này,

Phận hèn dù rủi, dù may tại người."

Giác Duyên nghe nói rụng rời,

Nửa thương, nửa sợ, bồi hồi chẳng xong.

Rỉ nghe nàng mới giãi lòng:

"Ở đây cửa Phật là không hẹp gì;

E chăng những sự bất kỳ,

Để nàng cho đến thế thì cũng thương.

Lánh xa trước liệu tìm đường,

Ngồi chờ nước đến, nên dường còn quê.

Có nhà nàng Bạc bên kia,

Am mây quen lối đi về dầu hương.

Nhắn sang, dặn hỏi mọi đường,

Dọn nhà hãy tạm cho nàng chứa chân."

Những mừng được chốn an thân,

Vội vàng nào kịp tính gần tính xa.

Nào ngờ cũng tổ bợm già,

Bạc bà học với Tú bà đồng môn.

Thấy nàng lạt phấn sạm son,

Mừng thầm được buổi bán buôn có lời.

Hư không đặt bỏ nên lời,

Nàng đà lớn sợ, rụng rời lắm phen.

Mụ càng xua đuổi cho liền,

Lấy lời hung hiểm ép duyên Châu Trần.

Rằng: "Nàng muôn dặm một thân,

Lại mang lấy tiếng dữ gần, lành xa.

Hại oan gia, của phá gia,

Còn ai dám chứa vào nhà nữa đây.

Kíp toan kiếm chốn xe dây,

Không dưng chưa dễ mà bay đường trời.

Nơi gần thì chẳng tiện nơi,

Nơi xa thì chẳng có người nào xa.

Này chàng Bạc Hạnh cháu nhà,

Cùng trong thân thích ruột rà chẳng ai.

Cửa hàng buôn bán Châu Thai,

Thật thà có một, đơn sai chẳng ngờ.

Thế nào nàng cũng phải nghe,

Thành thân rồi sẽ liệu về Châu Thai.

Bấy giờ ai lại biết ai,

Dầu lòng bể rộng sông dài thênh thênh.

Nàng dù chẳng quyết thuận tình,

Trái lời nẻo trước lụy mình đến sau."

Nàng càng mặt ủ mày chau,

Càng nghe mụ nói, càng đau như dần.

Nghĩ mình túng đất, sẩy chân,

Thế cùng nàng mới xa gần thở than:

"Thiếp như con én lạc đàn,

Phải cung rày đã sợ làn mây cong.

Cùng đường dù tính chữ tòng,

Biết người, biết mặt, biết lòng làm sao.

Nữa khi muôn một thế nào,

Bán hùm, buôn sói, chắc vào lưng đâu.

Dù ai lòng có sở cầu,

Tâm minh xin quyết với nhau một lời.

Chứng minh có đất, có Trời,

Bấy giờ vượt bể ra khơi quản gì."

Được lời mụ mới ra đi,

Mách tin họ Bạc tức thì sắm sanh.

Một nhà dọn dẹp linh đình,

Quét sân, đặt trác, rửa bình, thắp nhang.

Bạc sinh quì xuống vội vàng,

Quá lời xin hết Thành hoàng, Thổ công.

Trước sân lòng đã giãi lòng,

Trong màn làm lễ tơ hồng kết duyên.

Thành thân mới rước xuống thuyền,

Thuận buồm một lá, xuôi miền châu Thai.

Thuyền vừa đỗ bến thảnh thơi,

Bạc sinh xuống trước tìm nơi mọi ngày.

Cũng nhà hàng viện xưa nay,

Cũng phường bán thịt, cũng tay buôn người.

Xem người định giá vừa rồi,

Mối hàng một, đã ra mười, thì buông.

Mướn người thuê kiệu rước nàng,

Bạc đem mặt Bạc, kiếm đường cho xa.

Kiệu hoa đặt trước thềm hoa,

Bên trong thấy một mụ ra vội vàng.

Đưa nàng vào lạy gia đường,

Cũng thần mày trắng, cũng phường lầu xanh.

Thoắt trông nàng đã biết tình,

Chim lồng khôn lẽ cất mình bay cao.

Chém cha cái số hoa đào,

Gỡ ra, rồi lại buộc vào như chơi.

Nghĩ đời mà ngán cho đời,

Tài tình chi lắm, cho trời đất ghen.

Tiếc thay nước đã đánh phèn,

Mà cho bùn lại vẩn lên mấy lần.

Hồng quân với khách hồng quần,

Đã xoay đến thế, còn hờn chưa tha.

Lỡ từ lạc bước bước ra,

Cái thân liệu những từ nhà liệu đi.

Đầu xanh đã tội tình gi.

Má hồng đền quá nửa thì chưa thôi.

Biết thân chạy chẳng khỏi trời,

Cũng liều mặt phấn cho rồi ngày xanh.

Lần thâu gió mát đêm thanh,

Bỗng đâu có khách biên đình đến chơi,

Râu hùm, hàm én, mày ngài,

Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao.

Đường đường một đấng anh hào,

Côn quyền hơn sức lược thao gồm tài.

Đội trời đạp đất ở đời,

Họ Từ tên Hải, vốn người Việt Đông.

Giang hồ quen thú vẫy vùng,

Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo.

Qua chơi nghe tiếng nàng Kiều,

Tấm lòng nhi nữ cùng xiêu anh hùng.

Thiếp danh đưa đến lầu hồng,

Hai bên cùng liếc hai lòng cùng ưa.

Từ rằng: "Tâm phúc tương cờ,

Phải người trăng gió vật vờ hay sao.

Bấy lâu nghe tiếng má đào,

Mắt xanh chẳng để ai vào động không.

Một đời được mấy anh hùng,

Bõ chi cá chậu, chim lồng mà chơi."

Nàng rằng: "Người dạy quá lời,

Thân này còn dám xem ai làm thường.

Xót riêng chọn đá thử vàng,

Biết đâu mà gởi can tràng vào đâu.

Còn như vào trước ra sau,

Ai cho kén chọn vàng thau tại mình."

Từ rằng: "Lời nói hữu tình,

Khiến người lại nhớ câu Bình Nguyên Quân.

Lại đây xem lại cho gần,

Phỏng tin được một vài phần hay không."

Thưa rằng: "Lượng cả bao dong,

Tấn Dương được thấy mây rồng có phen.

Rộng thương cỏ nội hoa hèn,

Chút thân bèo bọt dám phiền mai sau."

Nghe lời vừa ý gật đầu,

Cười rằng: "Tri kỷ trước sau mấy người.

Khen cho con mắt tinh đời,

Anh hùng đoán giữa trần ai mới già.

Một lời đã biết tên ta,

Muôn chung nghìn tứ cũng là có nhau."

Hai bên ý hợp tâm đầu,

Khi thân chẳng lọ là cầu mới thân.

Ngỏ lời nói với băng đại,

Tiền trăm lại cứ nguyên quân chiếu hoàn.

Buồng riêng sửa chốn thanh nhàn,

Đặt giường thất bảo, vây màn bát tiên.

Trai anh hùng, gái thuyền nguyên,

Phỉ nguyền sánh phượng, đẹp duyên cưỡi rồng.

Nửa năm hương lửa đương nồng,

Trượng phu thoắt đã động lòng bốn phương.

Trông vời trời bể mênh mang,

Thanh gươm, yên ngựa lên đàng thẳng dong.

Nàng rằng: "Phận gái chữ tòng,

Chàng đi thiếp cũng quyết lòng xin đi."

Từ rằng: "Tâm phúc tương tri,

Sao chưa thoát khỏi nữ nhi thường tình.

Bao giờ mười vạn tinh binh,

Tiếng chiêng dậy đất, bóng tinh rợp đường

Làm cho rõ mặt phi thường,

Bấy giờ ta sẽ rước nàng nghi gia,

Bằng nay bốn bể không nhà,

Theo càng thêm bận, biết là đi đâu.

Đành lòng chờ đó ít lâu,

Chầy chăng là một năm sau vội gì."

Quyết lời dứt áo ra đi,

Gió mây bằng đã đến kỳ dặm khơi.

Nàng thì chiếc bóng song mai,

Đêm thâu đằng đẵng, ngày cài then mây.

Sân rêu chẳng vẽ dấu đầy,

Cỏ cao hơn thước, liễu gầy vài phân.

Đoái thương muôn dặm tử phần

Hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa;

Xót thay huyên cỗi xuân già,

Tấm lòng thương nhớ, biết là có nguôi.

Chốc là mười mấy năm trời,

Còn ra khi đã da mồi tóc sương.

Tiếc thay chút nghĩa cũ càng,

Dầu lìa tơ ý còn vương tơ lòng.

Duyên em dù nối tơ hồng,

May ra khi đã tay bồng tay mang.

Tấc lòng cố quốc tha hương,

Đường kia nỗi nọ ngổn ngang bời bời.

Cánh hồng bay bổng tuyệt vời,

Đã mòn con mắt phương trời đăm đăm.

Đêm ngày luống những âm thầm,

Lửa binh đâu đã ầm ầm một phương,

Ngất trời sát khí mơ màng,

Đầy sông kình ngạc, chật đường giáp binh.

Người quen kẻ thuộc chung quanh

Rủ nàng hãy tạm lánh mình một nơi.

Nàng rằng: "Trước đã hẹn lời,

Dẫu trong nguy hiểm dám rời ước xưa.

Còn đương dùng dắng ngẩn ngơ

Mái ngoài đã thấy bóng cờ tiếng la.

Giáp binh kéo đến quanh nhà,

Đồng thanh cùng gửi nào là: "phu nhân."

Hai bên mười vị tướng quân,

Đặt gươm, cởi giáp, trước sân khấu đầu.

Cung nga, thể nữ nối sau,

Rằng: "Vâng lệnh chỉ rước chầu vu qui."

Sẵn sàng phượng liễn loan nghi,

Hoa bay phấp phới hà y rỡ ràng.

Dựng cờ, nổi trống lên đàng,

Trúc tơ nối trước, đào vàng kéo sau.

Hoả bài tiền lộ ruổi mau,

Nam đình nghe động trống chầu đại doanh.

Kéo cờ lũy, phát súng thành,

Từ công ra ngựa, thân nghênh cửa ngoài.

Rỡ mình lạ vẻ cân đai,

Hãy còn hàm én mày ngài như xưa.

Cười rằng: Cá nước duyên ưa,

Nhớ lời nói những bao giờ hay không.

Anh hùng mới biết anh hùng,

Rầy xem phỏng đã cam lòng ấy chưa.

Nàng rằng: Chút phận ngây thơ,

Cũng may dây cát được nhờ bóng cây.

Đến bây giờ mới thấy đây,

Mà lòng đã chắc những ngày một hai.

Cùng nhau trông mặt cả cười,

Dan tay về chốn trướng mai tự tình.

Tiệc bày thưởng tướng khao binh

Om thòm trống trận, rập rình nhạc quân.

Vinh hoa bõ lúc phong trần,

Chữ tình ngày lại thêm xuân một ngày.